Thursday, April 24, 2014

THƯ NGỎ GỞI NGHỆ SĨ NGUYỄN THỊ KIM CHI


Thưa Chị Nghệ Sĩ Cộng Sản Nguyễn Thị Kim Chi,

Chị có tin rằng trên đời này con người ta có cái duyên với nhau không, dù thuận duyên hay nghịch duyên. Nếu theo thuyết tam vô là vô tôn giáo, vô gia đình, vô tổ quốc thì chưa chắc chị đã tin. Nhưng không sao, tôi tin. Tôi tin vì tôi không theo thuyết tam vô. Tôi tin vì tôi rắt ít khi làm thơ tặng riêng cá nhân, thế mà tôi lại làm thơ tặng chị mặc dầu tôi không hề biết chị là ai. Tôi làm thơ tặng chị chỉ vì tình cờ nghe tin chị là một văn công VC nhưng đã coi thường tờ giấy khen của thủ tưởng VC Nguyễn Tấn Dũng mà từ chối lời đề đạt chỉ vì chị nhìn thấy đồng bào quanh chị đang bị hà hiếp, bất công và đau khổ. Chỉ có thế và chỉ vì thế mà tôi xúc động, tôi làm thơ tặng chị. Nói đúng hơn là tôi làm bài thơ đó vì sự việc nghe được làm tôi xúc động và đối tượng, theo cái duyên, tình cờ là chị, một nghệ sĩ cộng sản tên Nguyễn Thị Kim Chi.


Trước khi viết xa hơn, tôi cần khẳng định vị trí giữa chúng ta cho rõ. Chị là "một người cộng sản chân chính" như chị tự nhận nên tôi gọi chị là người nghệ sĩ cộng sản, như thế hẳn là không phật ý chị. Cũng như tôi, một người quốc gia chân chính thì chị hay bất cứ ai gọi tôi là người quốc gia Ngô Minh Hằng thì tôi vui và cảm ơn họ lắm vì tôi đã được gọi đích danh. Vậy từ bây giờ tôi gọi chị như vậy cho đến lúc chị bảo tôi gọi khác đi, chị nhé.

Nhiều người nói với tôi rằng cộng sản là quỉ quyệt, là gian dối, là tàn bạo, là vô nhân tính, là...đủ thứ. Tôi tin điều đó. Tôi tin không phải vì nghe người ta nói mà vì tôi thấy và hơn thế, tôi là một trong những nạn nhân. Quê tôi ở Hưng Yên, một nơi trù phú về lúa gạo và còn nổi tiếng về nhãn. Những vườn nhãn với những qủa no tròn ngọt lịm và từng được chọn dâng vua. Từ những năm tôi còn bé, bố mẹ tôi đã phải bỏ nhà cửa ruộng vườn để đem chúng tôi trốn ra Hà Nội. Khi biết bố tôi bỏ trốn, bà nội tôi dù đã gìa cũng bị Việt Cộng (VC) - lúc đó là Việt Minh - lôi ra đấu tố thay bố tôi và sau đó ít tuần, bà tôi chết. Bố mẹ tôi được tin nhưng không dám về để tang. Như thế, chị thấy là VC đã làm bố mẹ tôi đau đớn đến thế nào.

Chúng tôi di cư vào Nam năm 1954 và tôi trưởng thành ở đó. Từ 1954 đến 1975, trong 21 năm, được 9 năm đầu thanh bình hạnh phúc. Nhưng 12 năm sau thì không. Miền Nam của chúng tôi bị VC các chị từ miền Bắc lén lút xâm nhập, nhập bọn với VC nằm vùng, phá hoại. Lúc đầu thì còn lẻ tẻ như đặt mìn, bắt cóc, đắp mô, sau tăng dần thành những vụ pháo kích, tấn công. Miền Nam tôi có tự do nên qua báo chí và đài phát thanh chúng tôi biết được mọi sự việc tang thương đau khổ do VC gây ra cho dân chúng từ Bến Hải tới Cà Mau. Tôi không nhớ hết tất cả những cuộc tấn công vì nhiều lắm nhưng các trận lớn mà mọi người đều không thể quên mà chị cũng cỏ thể tìm hiểu chi tiết trên Net như trận tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 mà riêng tại Huế đã có đến bảy ngàn người dân bị VC chôn sống, chưa kể lính của miền Nam bao người phải hy sinh. Nhiều nhân chứng và cả những tên đao phủ như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân hiện nay còn sống.

Trận Quảng Trị năm 1972, VC từ trên núi đã pháo thẳng xuống Đại Lộ Kinh Hoàng để giết những người dân đang chạy tìm bình yên. Thủy Quân Lục Chiến của chúng tôi đã hy sinh đến gần trọn tiểu đoàn mới chiếm lại được Cổ Thành để dựng cờ chiến thắng.

Trận Bình Long An Lộc năm 1972, VC đưa vào Bình Long thêm 3 công trường gồm CT 5, CT 7, CT 9, để tăng cường cho công trường Bình Long. Hai trung đoàn thiết giáp 202, 203. Pháo đội 105, 155, 130, 107, 122 và các pháo đội phòng không đủ loại để tấn công Bình Long. Chị xem, thị xã An Lộc với điện tích bốn cây số vuông mà phải chịu tới 200000 trái pháo đủ loại thì còn được bao người thoát chết? Phía chúng tôi, với sự tham chiến của các sư đoàn 5, 21, 25, 18 và lữ đoàn Biệt Cách Dù 81 cùng sự yểm trợ của các đơn vị địa phương và quan trọng nhất là vì chính nghĩa, quân đội miền Nam của chúng tôi đã chiến thắng.

Trận Long Khánh, Xuân Lộc năm 1975. Ở mặt trận này, CSBV tung vào chiến trường quân đoàn 4 gồm ba Sư đoàn 6, 7 và 341 cùng các lực lượng pháo binh, chiến xa, phòng không hùng hậu và các đơn vị của Quân khu 7. Ðây là một trận chiến bi hùng của lịch sử VN trong thế kỷ 20 và cũng là cuộc chiến thắng oanh liệt cuối cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà miền Nam chúng tôi. Sư Ðoàn 18 và các quân binh chủng yểm trợ hoặc tham chiến và các lực lượng Địa phương quân, Nghĩa quân, đã hoàn thành anh dũng Trách Nhiệm bảo quốc an dân của Người Lính Trong Danh Dự mà Tổ Quốc VN trao cho họ. Chiến thắng này đã được ghi nhận trước khi vì nhiều lý do chính trị, trong đó có cả việc CSBV vi phạm hiệp định Paris, quân đội VNCH miền Nam chúng tôi phải buông súng.

Trong việc buông súng này kèm theo sự sụp đổ của chính quyền VNCH. Bao nhiêu cảnh đau buồn chia biệt tóc tang lại sảy ra trong hoà bình do đảng CSVN gây ra. Số người chết trên biển Đông vì đi tìm tự do tuy không có con số chính xác nhưng rất nhiều. Nhiều đến trên dưới triệu người. Cả vài trăm ngàn binh lính và công chức của chế độ cũ bị đảng CSVN lừa, đưa đi tù nơi rừng thiêng núi độc bằng mỹ danh "học tập cải tạo". Bao nhiêu vợ trẻ mất chồng, con dại lìa cha, bao nhiêu gia đình ly tán, trong đó có gia đình bé nhỏ của tôi. Tôi biết, trong thời gian xâm lăng miền Nam, miền Bắc của chị cũng có nhiều cảnh chia ly chết chóc. Đành rằng cái chết nào cũng đau thương nhưng những cái chết đó, VNCH chúng tôi không gây ra và không có trách nhiệm. Còn những cái chết tại miền Nam, từ vĩ tuyến 17 đến Cà Mau trong các cuộc giao tranh và ám sát thì hoàn toàn do đảng CS miền Bắc phát động và người chịu trách nhiệm chính là đảng CSVN.

Quân đội miền Nam chúng tôi buông súng nhưng không thua trận. Tại sao tôi nói thế ? Nếu miền Nam chúng tôi thua thì sao hôm nay chị phải sang Mỹ để dự hội nghị về tự do báo chí trong khi cùng thời gian, một số người ở trong nước lại cho là chị đi "bêu xấu tổ quốc?". Nếu miền Nam chúng tôi thua thì sao đảng CS của chị phải cho VC Nguyễn Đình Bin đem nghị quyết 36 chiêu dụ chúng tôi, nhập nhằng khoác cho chúng tôi cái áo "Việt Kiều", gọi dân Tị Nạn VC chúng tôi là "khúc ruột ngàn dặm không thể thiếu" mặc dầu trước đó đảng CSVN không tiếc lời chửi chúng tôi là đĩ điếm, là tàn dư Mỹ - Ngụy là vân vân và vân vân... Và nếu chúng tôi thua thì đã chẳng có bài thơ tôi làm tặng chị vì phục chị đã can đảm từ chối lời đề nghị ban khen của "đỉnh cao quyền bính". Nếu chúng tôi thua thì chị đã không thấy cảnh bất công tràn lan, dân tình nghèo khổ và bọn cầm đầu tàn ác bất lương. Cuối cùng nếu chúng tôi thua thì nhất định hôm nay không bao giờ có lá thư "Thư gửi bạn bè" của chị viết từ nước Mỹ gởi về VN như thế này đâu. Đúng không, thưa chị ?

Có một số người Tị Nạn VC bất bình với tôi vì bài thơ tôi khen chị. Có người còn lăng mạ tôi vì tôi gọi chị là đóa sen trong bài thơ ấy. Họ bảo chị là người CS chân chính thì những gì chị nói làm sao tin được mà khen. Riêng tôi, tôi nghĩ khác. Trong đá, đôi khi người ta vẫn tìm ra ngọc.

Thôi, hôm nay chị đã đến đây, chị đang ở trong nước Mỹ - một nước mà ngày xưa chị và đồng chí CS của chị từ miền Bắc đã len lỏi, lén lút theo dãy Trường Sơn vào miền Nam của chủng tôi để tìm đánh họ, đuổi họ về cho bằng được rồi chỉ để vài chục năm sau đảng CSVN của chị lại cúi đầu mời rước họ và xòe tay xin họ mở lòng nhân đạo - để làm sứ mạng cho tự do báo chí. Tôi chúc chị làm cho đẹp, cho hay, cho tròn, cho giỏi như ngày xưa chị đã làm công tác văn công của chị. Có điều, những việc ngày xưa chị làm, hậu qủa thế nào chị và toàn dân VN ngày hôm nay đã rõ vì họ đang khổ đau hứng chịu. Còn việc hôm nay chị làm, nếu thành công thì kết qủa sẽ hoàn toàn trái ngược vì nó đem lại hy vọng và ánh sáng cho tương lai của dân tộc và quê hương VN.

Tôi chờ và có một số người cũng đang chờ. Hãy làm cho đẹp và đừng như những lần trước chị nha. Hãy là đóa hoa sen trong bài thơ tôi tặng chị.

Ngô Minh Hằng

Link về cảc trận đánh:
http://www.youtube.com/watch?v=3b7jO5NNBDs.

Trích phần phỏng vấn:

Mặc Lâm: Có một quãng thời gian rất dài chị theo chân nhiều binh chủng trên con đường Trường Sơn, trong ngần ấy tháng năm ký ức lớn và sâu đậm nhất của chị còn lắng lại là gì?

Nghệ sĩ Kim Chi: Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời của chị thì đó là chị đã từng diễn trong lúc pháo bầy bắn tới, khán giả chết nhưng mà mình không chết. Chị di chuyển với đồng đội thì đồng đội bị bắt, bị giết, bị mổ vú bị ăn thịt nhưng chị vẫn còn sống. Tất cả những cái đó nó thành ký ức rất sâu đậm. Chiến tranh khắc khoải trong lòng chị cho nên chị nghĩ bây giờ mình sống thì phải tiếp tục làm điều gì đó cho con người khỏi giết hại lẫn nhau. Để cho người với người thương nhau cho nên ký ức sâu đậm nhất của chị là ký ức chiến trường.

( ngưng trích)



THƠ GỞI NGUYỄN THỊ KIM CHI

(Gởi đến Nghệ sĩ Nguyễn Thị Kim Chi bài thơ thay lời cảm kích của tác giả. Là một nghệ sĩ phục vụ cho đảng và nhà nước VC, chị không những thẳng thắn từ chối bằng khen của thủ tướng nhà nước VC mà chị còn can đảm tuyên bố rõ ràng: “Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm." Nếu so sánh với những kẻ buôn dân bán nước chỉ để củng cố ngôi cao, làm giàu riêng cho bản thân, gia đình và dòng họ thì với tác giả, chị quả là một Đóa Sen, một bậc anh thư.)


Như cái tát, như trăm lời nguyền rủa
Vào mặt tà quyền bán nước buôn dân
Lời chị nói đẹp như sen mới nở
Một đóa hoa sen dù giữa phong trần

Đóa hoa sen giữa ao bùn chế độ
Chế độ bất nhân, độc ác, ươn hèn
Xô dân tộc đến tận cùng đau khổ
Đẩy giang sơn vào đáy vực bùn đen

Ao bùn đó đầy cường toan, nọc độc
Do lũ đảng viên óc đất, tim chì
Nhưng không diệt được tinh thần dân tộc
Của đóa sen vàng NGUYỄN THỊ KIM CHI !

Ôi, đóa hoa sen, một cành sen quí
Ngào ngạt tỏa hương dâng tặng cho đời
Hương can đảm đã thơm lừng thế kỷ
Là lời chối từ khiến đảng chơi vơi

Lời chối từ như tiếng chuông cảnh tỉnh
Đã ngân vang, đọng lại ở muôn lòng
Hỡi những tội đồ đỉnh cao quyền bính
Nghe chuông rồi biết nhục chút nào không ???

Tiếng chuông gióng lời quê hương bất khuất
Ngoảnh mặt công danh, điạ vị, son vàng
Để khinh bỉ bọn tà quyền, gian bẩn
Chuông đã ngoan cường gióng tiếng Việt Nam !

Tiếng chuông ấy là tre ngà, ngựa sắt
Là quật cường, ơi, toàn quốc, vùng lên !
Nhận trách nhiệm, chung tay mà dẹp giặc
Mà cứu non sông, tổ quốc, dân hiền ....

Đọc thư Chị, tôi nghiêng mình ngưỡng phục
Phục một trái tim xót giống thương nòi
Phục một nghệ nhân đau điều họa - phúc
Thương dân đen như thế ấy ... bao người ....

Nhưng có đôi điều chị cần nhớ nhé
Miền Nam tôi không gây chiến chị à
Việt cộng xâm lăng, Quốc Gia tự vệ
Chẳng ăn thịt người, mổ vú, cắt da !

Nghe chị trả lời Mặc Lâm phỏng vấn
Tôi xót xa thương chị đến vô cùng
Giá chị được lớn lên trong sự thật
Thì đóa sen này đẹp nhất ...tiếc không !!


Ngô Minh Hằng



THƯ TỪ NƯỚC MỸ GỬI BẠN BÈ

Thư gửi bạn bè

April 22, 2014 at 5:39am
Nguyễn Thị Kim Chi

Chúng tôi được lời mời tới Mỹ dự hội thảo về vấn đề tự do báo chí VN của hai vị dân biểu Hoa Kì là bà Loretta Sanchez và Joe Lojgren. Ban tổ chức gửi vé bay, đưa đón chúng tôi ở các sân bay và lo mọi chuyện ăn ở đi lại trong nước Mỹ.

Vậy là các dư luận viên bắt đầu tấn công chúng tôi rằng : “ Bọn họ là những kẻ vì những đồng Dola mà bán rẻ Tổ Quốc…” Thấy những lời thóa mạ vô căn cứ đó củanhững người “trung thành ” chỉ khiến tôi tức cười. Họ nguyền rủa , kết tội chúng tôi vì lòng họ yêu nước và đang ra sức bảo vệ đất nước thật ư? Họ nói rằng lịch sử VN sẽ phán xét chúng tôi những kẻ đi bêu xấu tổ quốc. Tôi thì nghĩ khác họ. Những kẻ nào bòn rút đất đai tiền của của dân để đem ra nước ngoài giấu vào các ngân hàng thì mới là kẻ có tội với dân. Những kẻ nào cậy đứng trên đỉnh cao quyền lực đã dùng bộ máy chuyên chính bịt mắt, bịt miệng và đàn áp thẳng tay những người lương thiện dám đấu tranh thì mới là kẻ có tội. Những kẻ chạy theo bám đít bọn tham nhũng và bưng bít sự thật để được chủ thưởng thì mới có tội với dân với nước. Đây xin mọi người hãy xem bản tổng kết của nhà bào nào đó mà Oanh Bùi đã gửi cho tôi thì mọi người sẽ biết rõ thêm tình trạng VN.

Thấy chúng  tôi dám nói, dám viết sự thật hiện trạng của VN trên các trang mạng nên các dân biểu quốc hội Mỹ đã mời chúng tôi tới Hoa Kì. Đoàn hiện chỉ có 5 người, năm người đã bị chặn lại ở các sân bay.Còn nếu nhà nước cử người đi đại diện cho VN thì bọn tôi chẳng bao giờ tới lượt. Những người đang biểu diễn lập trường chắc chắn sẽ được cử đi để “ bảo vệ danh dự của đảng cộng sản VN và nhà nước.” Lúc đó các nhà lý luận sẽ viết sẵn cho họ những bài tham luận đầy tự hào rằng : “ Việt Nam tuy còn khó khăn, nhưng đang phát triển và dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản”…Việt Nam “dân chủ” mới có những người như Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết phải đem cả mạng sống của mình ra giành lại đất đai…Việt Nam tự do nên các bloger và những người dám xuống đường đấu tranh chống Trung Quốc bành trướng đã bị đàn áp và lần lượt vào tù.
Họ làm trò gắp lửa bỏ tay người chẳng mấy ai tin. Chúng tôi dẫu biết sẽ rất

nhiều hệ lụy trong ngày trở về, chúng tôi sẵn sàng đón nhận tất cả . Tù đày ư , tra tấn đánh đập ư? Chúng tôi sẵn sàng dấn thân cho một Việt Nam ngày mai được TỰ DO, DÂN CHỦ, GIÀU MẠNH, VĂN MINH, KHÔNG THÙ HẬN.

N.T. K.C

Washinhton ngày 23.4.201

5 comments: