Tuesday, September 6, 2016

BỘ MẶT THẬT CỦA "CỰU TÙ CHÍNH TRỊ" NGUYỄN VĂN MƯỜI TỨC MƯỜI RỤNG

Kính thưa liệt quý vị,
Gần đây facebooker Thanh Tâm Nguyễn đã thực hiện cuộc phỏng vấn qua hệ thống skype với "cựu tù chính trị NGUYỄN VĂN MƯỜI, tức Mười Rụng với mục đích vận động tài chánh để giúp cho NGUYỄN VĂN MƯỜI cùng người vợ của y là một phụ nữ Việt gốc Miên trước đây hành nghề cái bang tại Cambodge và Thái Lan, nhưng từ năm 2010 đến nay trở thành bà trùm "chăn cóc" tức là người chăn dắt những trẻ em, người tàn tật và người già ăn xin tại Bangkok, Thái Lan, mà không ít những trẻ em đó do chính bà trùm này đưa từ Việt Nam sang Thái Lan rồi làm cho tàn tật, mù què bằng cách bơm mủ xương rồng vào mắt hoặc đập nát tay chân... mà NGUYỄN VĂN MƯỜI cũng là một cánh tay đắc lực cho bà vợ thực hiện những tội ác đó. Vậy Nguyễn Văn Mười là ai? Tại sao Thanh Tâm Nguyễn lại vận động tài chánh cho y? Chúng tôi xin được chuyển đến quý vị một số thông tin về NGUYỄN VĂN MƯỜI từ những người trong cuộc để rộng đường suy luận
Trân trọng cảm ơn.

HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO VIỆT NAM TẠI THÁI-MIÊN-LÀO
 ÔNG NGUYỄN VĂN MƯỜI (MƯỜI RỤNG) HIẾP DÂM CÔ THẠCH THỊ PHAY RỒI BỎ CHẠY

Tôi tên là Thach Sarin, một người Việt gốc Khmer, hiện đang làm ăn sinh sống tại Bangkok.
Vừa qua tôi đọc bài trên mạng, nghe ông Nguyễn Văn Mười nói chuyện tố cáo một người tị nạn khác tên mục sư Lỹ. Trong đó có một chi tiết tôi thấy sai trái hoàn toàn về việc ông Nguyễn Văn Mười rời khỏi hội thánh Tin Lành của mấy anh em tị nạn, mà ông Mười đã ở nhờ trong 4 tháng. Tôi có biết rõ ràng sự việc như sau:


Vào hồi cuối tháng 2, năm 2012, tôi ghé thăm cô Út Phay tức cô Thạch Thị Phay, thì cô Phay kể cho tôi nghe rằng, hôm đó ngày Chúa  Nhựt, cô Thach Thị Phay đến Hội Thánh Tinh lành của anh em tị nạn để nhóm, nhưng vì giờ nhóm thay đổi đến chập tối, nhưng cô Phay hổng biết trước, ông Mười đã mở cửa cho cô Úc Phay vô nhà, lúc đó chỉ có một mình ông Mười ở nhà một mình ên ở Hội Thánh, cô Út Phay định bụng nằm nghỉ mệt một chốc lát, rồi về. Khi cô Phay nằm được một lát thì Ông Mười lọ mọ đến, hỏi cô Phay xa chồng lâu ngày có thèm đàn ông không, cô Út Phay trả lời là không, nhờ có Chúa Giê-Su thêm sức, nên không có thèm thuồng gì cả. Lúc đó cô Út Phay đang đọc Kinh Thánh, ông Mười biểu cô úc Phay bỏ Kinh thánh xuống, nhưng cô Phay đã từ chối, nên ông Mười nằm đè cô Út Phay để hãm hiếp.
Cô Út Phay kêu la om sòm lên, và cô xô ông Mười ra, lúc đó ông Mười vừa mới  mổ mắt có hai ngày nên lạng quạng té, nhờ vậy  ông Mười đã buông cô úc Phay ra và cô Út Phay chạy xuống tầng  trệt, và năn nỉ lạy lục, thì ông Mười đã ra mở khóa cửa Hội Thánh cho cô úc Phay về nhà.
Chúa Nhật tuần lễ sau cô Út Phay đến nhóm lại với Hội Thánh, Cổ đã làm chứng sự việc cổ bị ông Mười hãm hiếp tại Hội Thánh tuần trước, có cả  nhiều anh em người Mông và nhiều người tín hữu nhóm lại tại hội thánh Tin Lành lúc đó cùng nghe,  và cô Út Phay đã nhờ các mục sư dùm cầu nguyện cho cổ.
Các Mục sư Tinh Lành ở hội thánh đẫ cầu nguyện cho cô Út Phay và cũng an ủi cô Út Phay đồng thời khuyên cô Thạch Thị Phay hãy lấy sự nhân từ mà tha thứ cho ông Mười, đừng thưa vào Cao Ủy mà tội nghiệp ông Mười.
Vậy, chuyện ông Mười Rụng chuyển đi ở xa khỏi Hội Thánh Tin Lành sự thật là do ông mắc cở với mọi người ở đó, với lại mắc cở dưới cô Út Phay vì hành động hiếp dâm cô Út Phay, chứ không phải do ông Mười muốn tránh xa mục sư Lỹ như ổng nói trên mạng, vu cáo mục sư Lỹ.
Tôi hoàn toàn chiu trách nhiệm về câu chuyện trên đây.
Nếu mọi người cần xác minh  sự thật, mọi người có thể liên hệ dưới các mục sư và tín hữu của hội thánh Tinh Lành của mấy anh em tị nạn, hoặc mọi người cũng có thể xác min chực tiếp dưới cô Út Phay của tôi số điện thoại (+66)829-629-268
Xin mọi người dùm phổ biến rộng rãi thông tin này để tránh cho người khác còn có thể trở thành  nạn nhân của ông Nguyễn Văn Mười nữa.
Cảm ơn
Thach Sarin

“CỰU TÙ CHÍNH TRỊ” NGUYỄN VĂN MƯỜI, TỨC MƯỜI RỤNG ĐÃ TRỞ VỀ VỚI “BÁC VÀ ĐẢNG”


Phan Hữu Trí – NDHĐ - Theo nguồn tin do Chí Hùng gởi đi từ IDC Bangkok hôm nay thì vào ngày 16 tháng 7 vừa qua, ông Nguyễn Văn Mười, tức Mười Rụng, một "cựu tù chính trị" được cảnh sát di trú Thái Lan cùng Ông Trần Văn Liên, Tham Tán Chính Trị (+66) 8 2447 1978) tiễn ra sân bay quốc tế Sunavabhumi, thuộc ngoại ô Bangkok để đáp máy bay trở về quê hương sau ngót 3 năm đến phủ Cao Ủy Tỵ Nạn tại Bangkok xin quy chế tỵ nạn chính trị.
Được biết ông Nguyễn Văn Mười nhập ngũ vào năm 1968, tùng sự tại tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến, KBC 3357, đơn vị đóng quân tại Suối Lồ Ồ, đến năm đầu năm 1970 đào ngũ và bị bắt lại trong một đợt thanh lọc, truy quét đào binh vào năm tháng 5 năm 1972 và được bổ sung vào lực lượng địa phương quân tại tỉnh Bà Rịa. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông Nguyễn Văn Mười tham gia vào tổ chức Ngĩa Quân Phục Quốc và bị bắt vào ngày 09 tháng 7 năm 1984 và bị truy tố với tội danh “Hoạt Động Nhằm Lật Đổ Chính Quyền Cách Mạng” rồi bị kết án 20 năm tù và bị đưa về giam tại trại Z30D Hàm Tân, đến năm 1986 ông Nguyễn Văn Mười  bị chuyển ra trại Trừng Giới A20 Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh. Đến tháng 3 năm 1989 cùng một số tù chính trị phạm khác, ông Nguyễn Văn Mười bị đưa về Trại Z30A Xuân Lộc, Đồng Nai và được trả tự do vào ngày 09 tháng 4 năm 2000.

Cuối tháng 7 năm 2011, ông Nguyễn Văn Mười tìm đến Phủ Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc tại Bangkok xin tỵ nạn chính trị với lý do là ông đang bị đe dọa đến tính mạng bởi ông đã tổ chức cho ông Nguyễn Ngọc Cường cùng con trai là Nguyễn Ngọc Tường Thi và con dâu là Phạm Thị Bích Chi rãi hơn 3.000 tờ truyền đơn kêu gọi toàn dân vùng lên lật đổ chính quyền cộng sản, tại ấp Láng Me, xã Xuân Đông, huyện Cẩm Mỹ (tỉnh Đồng Nai) và đã bị cơ quan Công an tỉnh Đồng Nai bắt giữ rồi đưa ra xét xử vào ngày 21-10-2011, tại phiên tòa sơ thẩm này, tòa án cộng sản tại tỉnh Đồng Nai đã tuyên phạt ông Nguyễn Ngọc Cường 7 năm tù giam, con trai ông là Nguyễn Ngọc Tường Thi 2 năm tù giam và con dâu Phạm Thị Bích Chi 1 năm 6 tháng tù treo.
Ngay khi đến Bangkok, ông Nguyễn Văn Mười được mục sư  Nguyễn Thành Nhân thuộc Giáo Hội Tin Lành Mennonite Việt nam tận tình giúp đỡ nơi ăn chốn ở chổ ở ngay trong Hội Thánh Tin Lành Mennonite Việt Nam do chính Mục Sư Nguyễn Thành Nhân vừa xây dựng tại Bangkok, một số mục sư Mennonite khác cùng một số tín hữu Tin Lành cũng hết long giúp đỡ cho ông Nguyễn Văn Mười cả thuộc linh lẫn thuộc thể, nhất là về các thủ tục pháp lý để xin quy chế tỵ nạn.
Dẫu vậy, các mục sư Tin Lành cũng trong thân phận người tỵ nạn thậm chí cũng chỉ là những người đang xin quy chế tỵ nạn, cho nên sự trợ giúp cho ông Nguyễn Văn Mười cũng có hạn chế vì vậy mà đầu năm 2012 ông Nguyễn Văn Mười đã rời bỏ Hội Thánh Tin Lành nơi đang cưu mang ông để đến chúng sống cùng một số thành phần bất hảo từng cướp của giết người, buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ do trùm buôn người Nguyễn Phùng Phong cầm đầu, mà ở đó ông Nguyễn Văn Mười và nhóm những kẻ bất hảo đó bắt đầu thực hiện những cuộc đánh phá những người chống cộng, thậm chí sau khi được sự trợ giúp tài chánh từ nhóm những kẻ bất hảo này, ông Nguyễn Văn Mười còn quay lại đánh phá, bôi nhọ và vu khống cho cả những người đã một thời cưu mang ông khi vằ đặt chân đến Bangkok.
Cuối tháng 11 năm 2012, ông Nguyễn Văn Mười, Nguyễn Phùng Phong cùng bị cảnh sát di trú Thái Lan bắt giữ trong một đợt truy quét người nhập cư trái phép tại Bangkok, cùng những người bị bắt, trùm buôn người và kinh doanh thân xác phụ nữ Nguyễn Phùng Phong và Nguyễn Văn Mười bị đưa vào giam giữ tại Trung Tâm Giam Giữ Người Nhập Cư Trái Phép IDC cho đến ngày 16 tháng 7 vừa qua.
Trong thời gian bị giam giữ tại IDC, Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc vẫn tiếp tục xem xét hồ sơ tỵ nạn của ông Nguyễn Văn Mười, nhưng tiếc thay vào tháng 2 năm 2014 vừa qua ông Nguyễn Văn Mười đã bị từ chối tư cách tỵ nạn bởi lý do cuối năm 2011, trước khi rời khỏi Hội Thánh Tin Lành nơi tạm dung, ông Mười đã hãm hiếp một người Khmer tỵ nạn là bà Thạch Thị Phay, mà sau đó bà Phay phải nhập viện để điều trị và các Bác Sỹ tại bệnh viện cùng một số luật sư nhân quyền và cảnh sát đã vào cuộc, mà theo đó dù hồ sơ tỵ nạn của ông Nguyễn Văn Mười có chính đáng đến đâu đi nữa ông vẫn không bao giờ được cấp quy chế tỵ nạn bởi đã vi phạm một trong hai vấn đề nghiêm trọng về nhân quyền đó là hiếp dâm, vấn đề cón lại là sát nhân.
Theo Chí Hùng thì trong thời gian ở tại IDC, ông Nguyễn Văn Mười là một nỗi kinh hoàng của nhiều người cùng bị giam giữ khác, bởi ngoài việc trấn lột tài sản của những người cô thế khác, ông còn thường hay tạo ra những xung đột giữa những người tù rồi xúi dục, kích động họ đánh nhau để hôi của. Nhưng điều tệ hại hơn cả là việc ông Nguyễn Văn Mười tự nguyện làm ăng ten cho cảnh sát Thái, báo cho cảnh sát Thái về những người tù mới nhập trại có giấu điện thoại di động trong hành lý để cảnh sát tịch thu điện thoại và chuyển họ đến những phòng giam có điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt hơn. Nhưng có lẽ việc làm đốn mạt nhất của một cựu tù chính trị ấy là việc “cộng tác rất tốt” với nhân viên Đại Sứ Quán Việt Cộng tại Bangkok mỗi khi họ đến tìm hiểu, điều tra về hành tung của những người Việt tỵ nạn khác.
Đó là lý do mà Đại Sứ Quán Việt Cộng đã vô cùng ưu ái, đã cấp mới Pass Port và cấp vé máy bay miễn phí cho ông Nguyễn Văn Mười hồi hương.
Nhiều người cho rằng Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc chỉ từ chối tư cách tỵ nạn cho ông Nguyễn Văn Mười mà không để các cơ quan pháp luật Thái Lan truy tố tội hiếp dâm cũng là một việc thể hiện tính nhân đạo của cơ quan quốc tế này. Tất nhiên, việc một số người tỵ nạn khác chưa từng bị tù đày lao lý dưới chế độ cộng sản mà vẫn được cấp quy chế tỵ nạn, vẫn được cho đi định cư, thậm chí con cái của một gái mại dâm chuyên nghiệp mà bố của chúng là một cán bộ công an rất ác ôn tại trại giam Đinh Thành, An Giang mà chúng vẫn được cấp quy chế tỵ nạn theo “bố dượng” và cũng được cho đi định cư theo “bố dượng”… Thì việc ông Mười Rụng, một người tù chính trị từng phải bị tù đày lao lý đến 20 năm mà nay bị từ chối tư cách tỵ nạn và phải hồi hương để tiếp tục làm chó săn cho Việt cộng âu cũng là cái giá của những con người đốn mạt, vô nhân cách như Mười Rụng.

Vùng Tam Biên Thái-Miên-Lào ngày 18 tháng 7 năm 2014

Phan Hữu Trí – Nhân Dân Hành Động

No comments:

Post a Comment