Sunday, October 6, 2013

HAI PHE NGỒI CÙNG BÀN TRÒN

Đỗ Như Ly - Trước tiên, phải nói rõ phe là một tập hợp, lực lượng, số đông người, chứ không phải từ lóng của dân Hà Nội thời bao cấp chỉ người buôn đi bán lại những đồ nhu yếu phẩm hay tem phiếu mắm muối, kim chỉ, gạo bắp, khoai mỳ... Ở cái thời những thập niên 50, 60 của thế kỷ trước, lúc đó thế hệ chúng tôi - tuổi chưa thành niên, ngồi trên ghế nhà trường - được "tuyên truyền và giáo dục" là thế giới được chia làm hai phe rõ ràng là: Phe Xã hội Chủ nghĩa và Phe Tư bản Chủ nghĩa! Phe xã hội chủ nghĩa thì bách chiến bách thắng, còn phe tư bản thì đang giãy chết!

Phe Xã hội Chủ nghĩa nào là đang lớn mạnh, là tiêu biểu cho sự tiến bộ của loài người, là một bước tiến hóa của nhân loại tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản; Nào là có Liên Xô vĩ đại anh cả đứng đầu, trụ cột của hòa bình thế giới; Nào là có nước rộng nhất quả địa cầu và có được cả nước đông dân nhất trên trái đất này. Đấy là về chính trị, tư tưởng, lập trường. Về khoa học thì học thuyết của Lư xen cô, Mít chu rin... mới đúng, còn thuyết gien, di truyền của Mendel-Morgan chỉ được nói qua, đó là thuyết của Tư bản phản động, sai lầm. Về văn thơ thì viết "Trăng Trung quốc tròn hơn trăng Mỹ, đồng hồ Liên xô tốt hơn đồng hồ Thụy sĩ" mới được in vân vân... và vân vân...

Phe Tư bản Chủ nghĩa thì nào là bản chất bóc lột, cạnh tranh cá lớn nuốt cá bé, không có thi đua nên xã hội không phát triển, các nhà tư bản không muốn cải tiến công nghệ vì phải đầu tư, gây tốn kém, lời lãi ít đi. Giai cấp công nhân bị bóc lột đến xương tủy dẫn tới đường cùng phải làm cách mạng vô sản để xây dựng nhà nước Xã hội Chủ nghĩa tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản do đảng Cộng sản lãnh đạo. Đấy là trong nước, còn ngoài nước thì luôn gây chiến để có thêm thuộc địa, cướp được nhiều tài nguyên ở đó vân vân và lại vân vân.

Thế là nhân loại trên trái đất này chia làm đôi. Vậy hai phe trên quả đất lúc đó có cùng chung sống thuận hòa như hai anh em trong một gia đình không? Chuyện tồn tại giữa hai phe đã phải là: Ai thắng ai? Nghĩa là phải có một bên bị tiêu vong và một bên sẽ hát vang "Anh téc... na-xi on na... lơ, sẽ là.... xã hội... tương lai!". Đó là chiến thắng vẻ vang của Phe Xã hội Chủ nghĩa! Cho nên ở xứ tây, họ xây Bức tường Berlin trong có một đêm để ngăn chặn Phe Xã hội Chủ nghĩa từ Đông Berlin chạy sang Phe Tư bản Chủ nghĩa bên Tây Berlin. Còn Liên xô chớp nhoáng đem quân đội đổ bộ vào Tiệp Khắc (Slovakia và Czec ngày nay), Hungary để dẹp bỏ, đánh tan nguyện vọng của người dân muốn thay đổi thể chế chính trị. Ở Việt Nam ta thì sẵn sàng vinh dự được là "tiền đồn của Phe Xã hội Chủ nghĩa ở phương đông" là "đánh cho cả Liên Xô và Trung quốc" và... lại vân vân...

"Chơi nhau" mãi Phe Tư bản Chủ nghĩa không "giãy chết" Rõ ràng là nó không chết, nó vẫn sống, phát triển và ngày càng change (dùng chút tiếng ngoại có ý là khác với cái gọi là "đổi mới" của đảng CSVN chứ không có ý khoe chữ như ai đó nghĩ đâu). Nước nào của phe không chịu giãy chết dân cũng khấm khá, nhất là "Chú Sam" cứ ngày càng mạnh, ngày càng nhiều dân tứ xứ không phân biệt màu da, sắc tộc, chính kiến.... xin tỵ nạn, cư trú, dân ngày càng giàu. Trong khi đó, Phe Xã hội Chủ nghĩa kinh tế ngày sa sút nên trong phe bắt đầu có anh "xét lại", "ngộ" ra cần phải "chung sống hòa bình với phe "giãy chết". Khởi xướng là tư tưởng ở Đại Hội lần thứ 20 vào năm 1960 của Đảng CS tại Liên Xô - nơi xây dựng nhà nước XHCN đầu tiên trên quả đất tròn này. Thế là ông "anh cả" tỉnh giấc đầu tiên! Còn ông anh thứ hai "như môi với răng" - Trung quốc - đến năm 1972 cũng lại muốn bắt tay với phe "giãy chết" với nước đứng đầu ở bên kia bán cầu bằng "ngoại giao bóng bàn". Nghĩa là đại diện hai phe chọn cách ngồi cùng bàn trònđể bàn chuyện phải trái hơn là chửi bới điếc lỗ tai và chỉ muốn dùng súng đạn khuất phục phe kia làm ngân khố cạn kiệt. Trong khi đó, Việt Nam ta uýnh "đế quốc Mỹ xâm lược và bọn tay sai bán nước" mãi cũng không dứt điểm được, bên sứt đầu thì bên mẻ tai. Mệt mỏi quá lại phải gặp mặt nhau ở Hội nghị Paris năm 1972 để "hòa đàm", để ký kết văn bản ngưng oánh nhau! Tức là hai phe (một bên Cộng sản Việt Nam đại diện, một bên là "nước đầu sỏ" đế quốc Mỹ!!!) phải chọn kế sách ngồi cùng bàn tròn thảo luận, cãi vã, thương thuyết, nhân nhượng nhau... để ngưng đổ máu, hao két bạc cho cả hai bên, cũng là cho cả hai phe. Đấy là chuyện ngày xưa, tuy chưa xa lắm. Còn ngày nay?

Trên thế giới, hai phe không còn nữa, chính xác là Phe Xã hội Chủ nghĩa nay teo tóp, chắc là "lùi một bước để... lùi hẳn" chăng, nên nay còn 4 hay 5 nước. Nước thoát khỏi nền kinh tế kiểu của Phe Xã hội Chủ nghĩa để vượt lên thứ hai thế giới hiện nay cũng lại nhờ học cách làm kinh tế của Phe Tư bản Chủ nghĩa bằng lý thuyết "mèo trắng hay mèo đen, miễn là bắt được chuột"! Cùng với sự phát triển của Internet, thế giới ngày nay đã là Thế Giới Phẳng! Nhân loại đã hòa hoãn hơn, văn minh hơn, như hai nước chẳng ưng gì nhau, có thời cũng lại muốn giải quyết bất đồng bằng tên lửa, bom tấn bom tạ... nay hai thủ lãnh bắt đầu phôn, a-lô cho nhau, nghĩa là cũng sẽ có ngày ngồi cùng bàn tròn để thay cho hai bên thi nhau tố cáo và chỉ muốn giải quyết trên chiến trường. Đó là Mỹ và Iran. Đáng phục và vô cùng mừng là cũng nhờ ngồi cùng bàn tròn giữa người Nga, Anh, Mỹ... với người Syria khởi thảo, sau đó là cái "bàn tròn lớn nhất" của thế giới hiện nay - Liên Hiệp Quốc - cùng nhau nhất trí, cuộc tập kích có giới hạn của Mỹ đã không xảy ra trên đất nước có ông Tổng thống cha truyền con nối, nếu như ông ta giữ đúng những gì cam kết khi cấp thực thi đã ngồi cùng bàn tròn đồng thuận. Làm sao không mừng được! Vì cảnh phải chôn cất những người thân yêu của mình khi thịt nát, xương tan không phải diễn ra! Thế là ngồi cùng bàn tròn đã giải quyết được những việc gần như vô vọng. Như vậy, có thể nói hai phe không còn nữa!

Còn ở Việt Nam ta hiện nay thì hình như hai phe vẫn còn! Và tình hình này không khéo xử lý thì sự hình thành hai phe càng ngày càng trầm trọng, rõ rệt hơn. Một: là phe Nhà nước công cụ của đảng CSVN, gọi tắt là phe Đảng. Hai: là phe của những người bị xử lý oan từ người nông dân chân lấm tay bùn, bán mặt cho đất bán lưng cho trời, có thời đã là lực lượng liên minh vững chắc của đảng CSVN và những người thuộc "giai cấp tiên phong", "giai cấp lãnh đạo cách mạng" -công nhân- đến những người được chính đảng CSVN tuyên dương anh hùng, những trí thức do đảng CS đào tạo, nuôi dưỡng, những cán bộ cả đời phấn đấu theo lý tưởng vì dân vì nước... tạm gọi là phe Dân.

Trên bất cứ lãnh vực nào ta cũng thấy có hai phe - phe Đảng và phe Dân! Này nhé! Giới truyền thông báo chí thì có phe "lề đảng", phe "lề dân"; giới sinh viên tương lai của đất nước thì có phe Nói Dối chiếm đến 80% và Phe Không Nói Dối; Truyền thông thì có phe Viết không đúng sự thật và có phe Tôn trọng sự thật; Với xã hội thì có phe chính thống và phe phản biện... Hai phe, chẳng sao! Đấy là biểu hiện của sự vận động tất yếu của xã hội đang phát triển nảy nở, đấy là sự đấu tranh giữa các mặt đối lập, có như vậy mới giải quyết được mâu thuẫn, sự việc, xã hội mới phát triển, đi lên! (Xin lỗi! không dám "múa chữ" qua mặt các Tiến sĩ Giáo sư Triết học Mác-Lê, Xây dựng Đảng! "Hổng dám đâu, em còn phải...."). Có điều, giải quyết mâu thuẫn như thế nào, là việc phải bàn, phải xem xét, mổ xẻ, phân tích cho thấu đáo ngọn nguồn!

Hiện nay, cách giải quyết mâu thuẫn của phe Đảng như là rất cũ kỹ, cổ xưa, cùng quẫn, thô sơ, ngớ ngẩn, cứ như là lấy cái rìu, thay thế cho một linh kiện của máy vi tính. Việc bắt nóng, như bắt cóc 6 Sứ của Thứ trưởng Bộ Nội Vụ Võ Viết Thanh năm nào để điều tra một vụ án động trời lúc đó là hợp lý, hợp thời và có tác dụng tốt; nhưng việc Công an hiện nay bắt người dân vô tội vạ, tùy ý, tùy tiện đối với bao người, (kể hết ra sẽ quá dài dòng), rồi dùng cả côn đồ chung sức, cài người để gây sự kiện lấy cớ dùng uy quyền, dùng ma trắc, hơi cay, chó dữ... với đàn bà, người già như ở Mỹ Yên-Nghệ An, hành động lợi dụng lòng tin của người dân chất phác để phá hủy hoa màu đến kỳ thu hoạch như ờ Văn Giang-Hưng Yên cách đây ít hôm phải chăng đó là cách giải quyết tôn trọng dân, vì dân? Phải chăng việc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở Paris vừa qua né tránh không gặp mặt, nhận Thỉnh nguyện thư với 2500 chữ ký là khôn ngoan, mưu lược? Phải chăng đó là những "giải pháp nghiệp vụ siêu việt, sáng tạo, thông minh"? Hiện tượng biết bao nhiêu thư từ, kiến nghị, đóng góp ý kiến tâm huyết, chắt gạn từ máu, từ những nơ ron thần kinh cuối đời của những hiền tài đất nước cho Tổ quốc, cho Nhân dân đã được phe Đảng đối xử ra sao, mọi người đều đã biết!

Tôi cứ tự hỏi: Tại sao với kẻ thù, thậm chí khác màu da, huyết thống mà còn ngồi cùng bàn tròn được mà nay đảng CSVN luôn luôn oang oang "cùng một bọc sinh ra", cùng "con Rồng cháu Tiên", rồi nào là "hòa hợp, hòa giải"... nhưng không thấy ngồi cùng bàn tròn để đối thoại, để bàn bạc, tranh luận, hiểu nhau, dung hòa nhau, nhân nhượng nhau cùng tiến đến chân lý theo xu thế của loài người hiện nay - cũng chính là theo quy luật - (cái mà người CS nào cũng thuộc nằm lòng) để cùng nhau đi đến tương đối thống nhất, như yêu cầu từ vị tu sỹ đến các trí giả và bao nhiêu người dân khác? Trong khi đảng CSVN thừa hiểu thời đại nay là thời đại của trí tuệ! Trong khi đó, phe Đảng cứ hết từ Đại Hội lịch sử này đến Hội nghị hoành tráng kia với bao mớ Nghị quyết sáng suốt nọ; còn phe Dân thì cứ hết thư này lại đến kiến nghị kia. Tất cả cứ mạnh ai người ấy nói. (Tôi nghĩ chắc, đảng CSVN cũng đọc hết những thư, kiến nghị đó -ít nhất là hàng ngũ Thư ký, Cố vấn, Tư vấn.... - chứ cho là bị "bỏ vào sọt rác hết" thì cũng oan cho họ mà người dân rất thông cảm với những người bị hàm oan rồi, vì là đối tượng chịu oan khuất nhiều nhất). Nhưng, sau đó là những quy chụp của những người bảo thủ, kinh viện, máy móc như "suy thoái tư tưởng đạo đức, diễn biến... " và cực đoan hơn là "phản động, muốn xóa bỏ...". Lại vẫn là cái kiểu "Tôi nói ở bàn tôi, Anh nói ở bàn anh, chỉ tôi Đúng, còn anh là Sai". Đấy chẳng là hai cái bàn, hai phe thì còn là gì nữa? Đó chẳng phải là hai phe à, chối cãi sao được?. Phe Dânmòn mỏi yêu cầu ngồi cùng bàn tròn, nhưng phe Đảng "chẳng thèm" trả lời một cách lịch sự, tôn trọng chứ chưa nói là đáp ứng đúng yêu cầu. Kiến nghị 72 là một ví dụ điển hình! Điều đó nếu cứ tiếp diễn thì khoảng giữa HAI PHE sẽ ra sao chắc chúng ta đều dư sức hình dung nổi. Điều đó chẳng làm cho sự thành thật, thành tâm, trí tuệ của phe Đảng bị ngờ vực sao? Chẳng lẽ "đạo đức văn minh" của phe Đảng chỉ như vậy và cứ như vậy mãi ư? Tại sao chúng ta cùng "một bọc sinh ra", cùng lý tưởng "vì dân, của dân, do dân" mà ngồi cùng bàn tròn khó thế? Tại sao học dân Ba Lan để ngồi cùng bàn tròn khó thế? Lẽ nào chỉ học qua sự cố tan rã của Liên Xô và các nước đông Âu bằng cách "chỉ còn Đảng, còn mình" bằng cách phải giữ bằng được Điều 4 của Hiến pháp; bằng cách dùng chó, lựu đan cay, ma trắc, còng số 8 và cả sự lừa lọc, bỉ ổi, bất nhẫn đối với người dân hay sao? Những sự phản kháng của người dân như cãi nhau với nhân viên công an, phải tuột quần áo phản đối người thi hành công vụ, với súng hoa cà, cả súng thực sự 100% và cả mạng sống của mình vẫn chưa làm phe Đảng sáng mắt ra ư? Vậy dân bây giờ có phải là kẻ thù của phe Đảng không? Tại sao cứ là hai phe? Vì sao? Vì sao? Vì sao? Nếu như sau Hội Nghị Trung Ương 8 lần này, phe Đảng tổ chức được ngồi cùng bàn tròn với phe Dânthì đấy là sự dũng cảm, không đơn điệu khô cứng như các Hội nghị mà khởi đầu là "Tôi tuyên bố khai mạc" và cuối muôn thuở là "Thành công tốt đẹp" mà ai cũng biết trước khi nó chưa diễn ra; là tiếp nối truyền thống cha ông thuở trước, rõ ràng không kém gì Hội Nghị Diên Hồng thời Trần. Bổ ích gấp vạn lần sự biểu quyết của Quốc Hội vào kỳ họp tới.

Hai phe trong nước sẽ hòa làm một vì gần 90 triệu người Việt quá khổ đau và thừa kiêu hãnh như không còn hai phe XHCN & TBCN trên cái quả cầu có 7 tỷ con người này. Liệu điều đó có xảy ra không? Học ngay ở Tổ tiên của mình mà sao cũng khó vậy? Đấy chính là trí tuệ, bản lãnh, sự dũng cảm vượt lên chính mình của phe Đảng. Có như vậy cỗ xe lịch sử của Việt nam mới tiến nhanh hơn, còn nếu không xã hội VN vẫn chỉ như chiếc xe do những con ngựa già (bị che nửa mắt, chỉ đi theo một hướng) hơi tàn sức kiệt ỳ ạch, lầm lũi, mệt mỏi, rã rời, lê lết trên con đường còn "mò mẫm", lẻo đẽo theo các nước cận kề.... Vậy có cần, có phải xóa hai phe, để còn một phe: Vì Người Dân Việt Nam, Vì Tổ Quốc Việt Nam không? Phe nào có lực, quyền thế, "là người tổ chức" được và trách nhiệm lớn chắc mọi người cũng thừa hiểu và hy vọng!

Hy vọng hay thất vọng?! Hãy đợi đấy!!!

Sài Gòn 10-2013


No comments:

Post a Comment