Wednesday, February 28, 2018

LỜI SÁM HỐI HAY LỜI DỐI TRÁ???


Phương Trạch – Đả Đảo Cộng Sản - Hôm 10/02/2018, trên trang cá nhân của nhà văn Nguyễn Quang Lập, có đăng lá thư “sám hối” của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, với tựa đề: “Lời cuối cho câu chuyện quá buồn”.



Trong thư, Hoàng Phủ Ngọc Tường (HPNT) viết: “Tôi đọc cho con gái chép một bài viết nhỏ này xin gửi tới bà con bạn bè thương mến, những ai yêu mến, quen biết và quan tâm đến tôi. Còn những kẻ luôn đem tôi ra làm mồi nhậu cho dã tâm của họ như ông Liên Thành và bè đảng của ông ta, tôi không muốn mất thời giờ đối đáp với họ. Dĩ nhiên bài viết này không dành cho họ.

Năm nay tôi 81 tuổi, và tôi biết, còn chẳng mấy hồi nữa phải về trời. Những gì tôi đã viết, đã nói, đã làm rồi trời đất sẽ chứng nhận. Dầu có nói thêm bao nhiêu cũng không đủ. Tốt nhất là im lặng bằng tâm về cõi Phật. Duy nhất có một điều nếu không nói ra tôi sẽ không yên tâm nhắm mắt. Ấy là câu chuyện Mậu thân 1968”…


Qua lá thư, HPNT công nhận 2 sai lầm, đó là “nhận lời ông Burchett và đoàn làm phim "Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình,” trả lời phỏng vấn với tư cách một nhân chứng Mậu thân Huế 1968, trong khi tôi là kẻ ngoài cuộc”.
Sai lầm thứ 2 là HPNT là “đã nhận vơ thành tích mà ông chỉ nghe qua lời kể của người khác làm công trạng của mình trong vụ thảm sát này. Ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng”.
Và bây giờ ông ấy “xin thành thật nhìn nhận về hai sai lầm nói trên, xin ngàn lần xin lỗi”(1).


Khi mới đọc qua lá thư, với những lời lẽ nghe có vẻ thống thiết như thế, người ta rất dễ hiểu lầm, là ông ấy đã đưa trời, phật ra chứng giám và biết sám hối. Vậy có thể là những lời thành thật, và HPNT không dính líu đến vụ thảm sát này.
Nhưng hãy bình tĩnh đọc kỹ, chúng ta sẽ thấy đây là một âm mưu của kẻ chối tội, và đầy những lời dối trá.


Đến tận phút cuối cùng, HPNT vẫn tiếp tục che đậy tội ác của mình và đồng bọn đối với đồng bào Huế bằng một lá thư được viết với ngôn từ khôn khéo, khiến nhiều người hiểu lầm. HPNT trước sau vẫn đổ lỗi cuộc thảm sát này là do “quân nổi dây”, chứ không phải do chủ trương của đảng CSVN, cho thấy bản chất của những tay đồ tể cộng sản là không bao giờ thay đổi.


Do đó, đừng trông mong vào sự thừa nhận và hối lỗi về cuộc thảm sát Mậu Thân từ nhà cầm quyền này trong tương lai.
Nên biết, để chuẩn bị cho chiến dịch Mậu Thân, đảng CSVN đã chuẩn bị trước đó cả năm trời. Nào là điều quân, ém quân, vận chuyển xe cộ, vũ khí đạn dược và lương thực… vào các vị trí tập kết.


Ngày 19-10-1967, đài phát thanh Hà Nội đưa ra lời tuyên bố của nhà nước VNDCCH, tự nguyện ngưng bắn từ 01G:00 sáng giờ Hà Nội ngày 27-1-1968 (nhằm ngày 27 tháng chập 1967), đến 01G:00 sáng giờ Hà Nội ngày 3-2-1968, tức trong 7 ngày.
Chính phủ lâm thời CHMNVN cũng tuyên bố ngưng bắn như trên.


Để rồi bất ngờ nhằm vào đêm giao thừa tết Mậu Thân 1968 thì đồng loạt tấn công trên toàn bộ miền Nam VN.
Ngoài cuộc trả lời phóng vấn năm 1981, ngày 29/2/1982, HPNT còn trả lời phóng vấn với một hãng thông tấn nước ngoài với một giọng rất tự tin, đầy vẻ hăng say và tự hào khi nói về những chiến công của ông ta. Chứng tỏ ông ta là người trong cuộc, với vai trò chỉ huy.
Theo HPNT, thì những người bị chính quyền VNCH bắt bớ, tù tội, thì nay với sức mạnh của kẻ chiến thắng, khi trở về, họ có quyền giết hại nhân dân Huế để trả thù, đó là lẽ công bằng. Họ coi việc giết hại đồng bào Huế là điều hiển nhiên. Những ngươi cách mạng như HPNT coi nhân dân Huế là những con rắn độc phải trừ khử. Sự trả thù như vậy là còn nhẹ.


Trong bài trả lời phóng vấn này, vừa câu trước HPN T coi “Tất cả những tội lỗi do chính Mỹ gây ra”. Câu sau lại “do quân đội cách mạng đã phải thi hành bản án tử hình đối với những kẻ chống đối”. Cuối cùng lại đổ tội cho Mỹ-Ngụy: “Những nấm mồ, những xác chết đó là ai? Là chính nhân dân đã bị bom của mỹ thả xuống giết chết trong những cuộc phản kích”…
Cho thấy bản chất lươn lẹo, tráo trở của một tay trùm cs là xảo trá như thế nào.


Hãy nghe giọng điệu ác ôn của một tên đồ tể đang ngậm máu phun người, biện bạch cho tội ác diệt chủng của họ khi nói về vụ thảm sát đó như thế nào?
“Về Mậu Thân 1968, nhân dân Huế đã tạo nên một chiến công to lớn, nhưng đã bị trả thù chưa từng thấy của Mỹ và ngụy sau đó. Nhân dân Huế đã phải trả một cái giá đắt nhất trong các thành phố của chúng tôi. Vì chưa ở đâu Mỹ bị thiệt thòi về vật chất lẫn chính trị như thế. Cuộc trả thù vô cùng khủng khiếp., nó đã biến ra trên thế giới thành một chuyện tội lỗi của những người làm cách mạng gây ra cho chính nhân dân của mình. Nói riêng về vụ thảm sát, Mỹ đã đưa ra như một bửu bối để đưa ra bàn hội nghị Paris để bôi nhọ cách mạng Việt Nam. Đây là những điều tôi biết như những chứng nhân. Trong số những người bị giết đó, hiển nhiên có những người do du kích, do quân đội cách mạng đã phải thi hành bản án tử hình đối với những kẻ chống đối. Khi chúng tôi vào nhà, họ đã bắn chúng tôi bị thương. Những người đó phải giết tại chỗ. Trong số đó có viên Phó Tỉnh trưởng Huế. Còn những trường hợp khác do nhân dân đã căm thù quá lâu. Chúng nó đã làm cho tất cả gia đình họ phải đi ở tù ra ngoài đảo. Đến khi cách mạng bùng lên, họ lấy lại thế của người mạnh, họ đi tìm những kẻ đó để trừ như trừ những con rắn độc, mà từ lâu nay nếu còn sống họ tiếp tục gây tội ác. Hành động của nhân dân trong cuộc cách mạng như thế, chính những người chỉ huy của cách mạng cũng không kiểm soát được. Người ta lấy lại món nợ ấy là công bằng. Sự căm thù và thi hành bản án như vậy là nhẹ. Trong cuộc cách mạng nào cũng phải có như vậy. Số đã ra trình diện, chúng tôi đưa lên rừng ở trong những trại cải tạo thì sau đó được trở về. Một vài ngươi do không phù hợp khí hậu nên bị ốm.
Nhưng có một số chết chóc đã xảy ra, sự chết đó là một khối lớn, cái khối lớn đã làm nên những nấm mồ đầy rẫy trong thành phố này, và được Mỹ- Ngụy quay phim và đưa đi. Những nấm mồ, những xác chết đó là ai? Là chính nhân dân đã bị bom của mỹ thả xuống giết chết trong những cuộc phản kích. Ví dụ như một bệnh viện nhỏ ở chợ Đông Ba, một trái bom đã làm 200 người chết và bị thương. Tôi đã đi trên những đường hẻm ban đêm. Tôi tưởng là bùn, tôi bấm đèn lên thì đó là máu lầy lộ như vậy. Đó là cả một khu phố bị bom Mỹ giết. Trong những ngày cuối cùng, chúng tôi rút ra và nó đã thu lại và đem đi chôn. Hàng loạt gia đình có con em đi theo cách mạng, có thanh niên đi lên rừng sau mậu thân. Chúng vào bắn chết những gia đình đó, cũng đem vào trong những hố đó. Còn lại là xác của quân giải phóng mà chúng tôi không kịp mang theo, chúng cũng đưa vào đó. Còn có một số đoàn chính là thanh niên đi lên rừng, hoặc chính là tù binh thôi. Chúng tôi không hề có ý định giết nó, nhưng đi đông như vậy, máy bay Mỹ đã cương quyết tập kích vào để không ai có thể sống sót. Một số chiến sỹ giải phóng dẫn đoàn đi cũng bị giết. Sau này vào những năm 1975,1976, 1977, chúng tôi đi làm thủy lợi, đào những nấm mộ gọi là thảm sát Mậu Thân đó lên thì thấy có những người đội nón tai bèo và mặc áo quần quân giải phóng. Đó là sự ranh mãnh của thực dân mới, nó bắn một mũi tên đạt 2 mục tiêu. Cái thứ nhất là che dấu những tội ác nó đã làm, hai là đổ lỗi cho cách mạng. Tất cả những bộ máy tuyên truyền của Mỹ đã dồn cho cái vụ Mậu Thân và đã đổi trắng thay đen để lừa bịp nhân loại. Riêng về những số người mà nhân dân đã thi hành bản án tử hình là lẽ đương nhiên. Do lòng căn thù đã đẩy đến mức độ đó. Số đó không đáng giá gì so với những kẻ đã chạy ra nước ngoài, bây giờ quay lại chống đối, chúng tôi đã phải đơn độc thi hành bản án đối với những kẻ tử thù" (2).
Cái mà đảng CSVN vẫn rêu rao là “chiến thắng vang dội Mậu Thân 1968” là gì?
Là một cố đô Huế với bao di tích lịch sử của đất nước bị “những người cách mạng” tàn phá tan hoang.
Là toàn bộ linh mục và tu sĩ, chủng sinh tại Đại Chủng viện Xuân Bích-Huế, do các linh mục tu hội Saint-Sulpice (phiên âm là Xuân Bích) giảng dạy, chuyên đào tạo các linh mục, bị bắt đi và không còn ai sống sót trở về.
Đó là tất cả mấy trăm con người, là những linh mục và nhân dân cả lương lẫn giáo đang trốn trong nhà thờ Phú Cam, bị “quân giải phóng” bắt đi và mãi mãi biệt tăm.
Là khi khai quật những hố chôn tập thể, đa số những người chết đều đang bị trói gập hai tay ra sau lưng.
Là hầu hết nạn nhân đều bị chết bởi những đòn thù, đập vỡ sọ hoặc chém ngang lưng.
Là những đống xương trắng với đầu lâu người chết ở khe Đá Mài và nhiều nơi khác nữa.
Tất cả những cái đó tập hợp lại thành chiến công vĩ đại của cách mạng, mà HPNT “do quá hăng say nên ra sức bảo vệ”.
Lẽ ra HPNT không nên chối tội quanh co làm gì, mà ông ta nên mạnh dạn nói thẳng ra rằng, vụ thảm sát Mậu Thân 1968 là chủ trương của đảng CSVN. Chỉ cần nói như vậy là mọi sự sẽ xong ngay.
Cũng như Ba X, sau khi vụ Vinashin, Vinalines hoặc Boxit tây nguyên gây hậu quả nghiêm trọng, Ba X nói đó là chủ trương lớn của đảng. Hay như Đinh La Thăng, sau khi chỉ định thầu nhà máy nhiệt điện Thái Bình 2 gây thất thoát hàng ngàn tỷ đồng, thì ĐLT nói trước tòa rằng, đó là chủ trương của Bộ Chính trị.
Mà cái đó cũng đúng. Vì đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp và toàn diện. Không một cấp dưới nào dám qua mặt cấp trên.
Nếu quả thật HPNT biết sám hối, lẽ ra điều ông Tường nên làm là chấp nhận quá khứ vì không ai có thể thay đổi được quá khứ. Cách thanh minh tốt nhất là phản tỉnh! Xác nhận tội lỗi cũ, dù trực tiếp hay gián tiếp gây ra thảm sát Mậu Thân ở Huế.
Cho đến bây giờ ông ta vẫn nói việc giết dân là do “quân nổi dậy”, và việc giết đó cần thiết như giết loài rắn độc. Tại sao lại gọi là quân nổi dậy? Vì muốn lẩn tránh trách nhiệm của cá nhân và tổ chức. Rằng như kiểu đây là tự phát.
Qua lời biện bạch lươn lẹo và bịp bợm của HPNT, chứng tỏ “đến chết nết không chừa”. Đó là bản chất của người cs. Nếu như HPNT nói đó là nhận vơ công trạng giết người của kẻ khác, chứng tỏ những cái gọi là “chiến thắng vẻ vang” của họ chỉ là trò hề.
Buồn cười hơn là HPNT nói tôi đã hăng hái bảo vệ cách mạng, đổ tội cho Mỹ, nên đã trả lời phỏng vấn thừa nhận mình là người trong cuộc.
HPNT nói chỉ vài năm sau tôi đã nhận ra sai lầm của mình, là hoàn toàn dối trá.
Năm mươi năm nay mới nghe ông ta mở mồm nhận sai lầm.
HPNT nói “ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân”.
Đã nhận là sai lầm mà vẫn nói là do hành động giết oan của quân nổi dậy. Quân nào nổi dậy ở đây? Mới cách đây mây ngày, đảng còn tổ chức rầm rộ ăn mừng chiến thắng vang lừng Mậu Thân 1968, coi đó là thắng lợi vĩ đại của đảng đó sao?
Nếu không vì mấy chục năm chịu quả báo ngồi trên xe lăn như một đống thịt, bắt vợ con phục dịch thì làm gì có những lời gọi là “sám hối” muộn màng như vậy.
Ngoài miệng thì rêu rao “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai”, nhưng cứ đến tết Âm Lịch hàng năm, đảng lại tổ chức ăn mừng chiến thắng rầm rộ với những câu “Đánh cho mỹ cút đánh cho ngụy nhào”.
Một tay thò ra xin xỏ ân huệ của Mỹ bỏ cấm vận và bán vũ khí, còn tay kia thì bới móc những vết thương đã thành sẹo.
Người xưa có câu: “con chim sắp chết thì tiếng kêu thương. Con người sắp chết thì lời nói phải”.
Câu này không đúng với HPNT, vì đến lúc gần chết mà vẫn còn quanh co gian dối. Đúng là “cà cuống chết đến đít vẫn còn cay”.
Đúng là đến chết VẸM vẫn hoàn VẸM
HPNT đã mang xăng đi dập lửa.
Tại sao nói câu chuyện nghe người khác kể lại, mà không dám nêu tên người kể chuyện?
Thế mới biết cái gọi là “Khí tiết người cộng sản” chỉ là câu chuyện huyền thoại. Thực tế trần trụi là những Đinh La Thăng, từng ngồi chót vót đỉnh cao quyền lực, được đám báo chí bưng bô ca ngợi tâng bốc hết lời, nào là hiện tượng tài năng trẻ, dám nghĩ dám làm... Nhưng đến khi tra tay vào còng, đứng trước tòa thì run như cầy sấy, ủ rũ như rau muống luộc. Lại còn khóc lóc năn nỉ ông Trọng, kẻ đã tống mình vào lò, hãy dủ lòng thương. Quá hèn hạ.
Nay HPNT cũng vậy. Mấy chục năm bị quả báo thân tàn ma dại, nay mới sám hối, nhưng vẫn là lươn lẹo và chạy tội.
HPNT không đáng xách dép cho người thanh niên trẻ tuổi kiên cường Trần Hồng Phúc. Trước tòa án của bọn bạo quyền, Trần Hoàng Phúc đã nói: “Các ông có thể xét xử tôi 10 năm, 20 năm, nhưng chế độ này có thể tồn tại đến mức đó không?… Ngày nay các ông xử tôi thì ngày mai nhân dân sẽ sử các ông”.
Việc nhà văn Nguyễn Quang Lập nói, “Chỉ khi nào Nhà nước chính thức công bố sự thật nửa thế kỷ qua hoặc một uỷ ban điều tra quốc tế được thành lập để làm rõ trắng đen”, thì đó là chuyện hoang đường. Người cs không bao giờ công nhận sai lầm của mình. Lại càng không bao giờ dám cho quốc tế điều tra các vụ án tại VN. Sống dưới chế độ này hơn 60 năm mà Nguyễn Quang Lập còn quá ngây thơ.
Đồng ý là ai cũng có một thời u mê. Nhưng nếu do u mê mà làm những cái sai không gây hậu quả nghiêm trọng, nay biết hối lỗi thì còn tha thứ được. Đằng này, Ông Tường không phải là có một thời u mê, mà cho đến lúc hơi tan lực kiệt vẫn còn u mê. Vậy làm sao mà tha thứ được.
Phải công nhận Nguyễn Quang lập đã thành thật khi đưa ra nhận xét này: “Cái “liếm môi huyền thoại” và ánh mắt láo liến của anh trước cuộc phỏng vấn thì tôi không thể hiểu nổi, dù thế nào hành vi ấy cũng thật đáng ngờ”. Ngay cả Nguyễn Quang Lập khi tìm mọi cách chạy tội cho HPNT, cũng nghi ngờ sự thành thật của ông ta.
Chỉ có những người xảo tra mới có cái lưỡi và ánh mắt lấm la lấm lét như thế khi nhìn người đối diện.
Nguyễn Quang Lập nói: "Việc Hoàng Phủ Ngọc Tường có dính mậu thân Huế 68 hay không đã chấm dứt kể từ khi anh Tường cho công bố bài viết này", thì đó là ý muốn của HPNT, và bè bạn, đồng chí của ông ta.
Còn nhân dân có tha thứ và chấm dứt câu chuyện này hay không là quyền của nhân dân.
Chỉ có những người tội lỗi, làm việc mờ ám mới không muốn nhắc lại câu chuyện này.
Nếu biết đó là tội lỗi, là sai lầm, sao nhà nước còn tổ chức "hát mừng chiến thắng trên những xác người"?

 Phương Trạch – Đả Đảo Cộng Sản

No comments:

Post a Comment