Huỳnh
Thị Thanh Xuân - Năm
1964, tôi được cơ quan và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam cho ra miền Bắc
học văn hoá, đi bộ trên 3 tháng vượt Trường Sơn ra Hà Nội. Trường Hành Chính gần
Cầu Giấy, Hà Nội là nơi đón tiếp chúng tôi đầu tiên. Năm đó tôi mới 15 tuổi. Bởi
vì sống trong vùng tạm chiếm của Mỹ - Diệm nên hiểu biết của tôi về Bác Hồ rất
chi là ít ỏi.
Tôi đã sớm giác ngộ cách mạng, đã tham gia làm
giao liên hợp pháp cho Thành uỷ, Biệt động thành Đà Nẵng và Huyện uỷ Điện Bàn,
Đại Lộc. Cho đến khi lên chiến khu, tôi được ba tôi và các chú trong cơ quan dạy
bảo thêm về tiểu sử của «Bác Hồ» - nhà ái quốc vĩ đại của dân tộc ta. Phải lúc
bấy giờ «Bác» như là thần thánh trong đầu tôi. Trước khi tôi ra miền Bắc, ba mẹ
tôi ôm tôi ngồi trên chõng tre căn dặn: «Con ơi, ra đến miền Bắc nếu được gặp
Bác Hồ, con nói ba mẹ và gia đình mình cũng như các cô chú trong cơ quan gởi lời
thăm sức khoẻ của Bác. Con phải cố gắng học thật tốt để sau này về phụng sự quê
hương nghe con». Lúc đó tôi chỉ biết im lặng.





























